Có một ngọn lửa trong tim chúng ta mang tên tham vọng. Nó thắp sáng những đêm dài, khiến ta thao thức, thôi thúc ta mơ về một phiên bản rực rỡ hơn của chính mình. Tham vọng, về bản chất, là một điều tốt: nó cho ta lý do để thức dậy mỗi sáng, cho ta mục tiêu để phấn đấu.
Nhưng ngọn lửa ấy chỉ đẹp khi nó đi cùng hành động. Nếu không, tham vọng sẽ không còn là ánh sáng dẫn đường, mà trở thành khối đá nặng nề treo trên vai – khiến ta gục xuống dưới sức nặng của chính giấc mơ chưa bao giờ thành hiện thực.
Khi tham vọng biến thành ảo tưởng
Có gì tồi tệ hơn một người mang trong mình những giấc mơ vĩ đại, nhưng lại không chịu đặt một viên gạch nhỏ nào cho hành trình ấy?
Họ mơ về đích đến xa xôi, nhưng lại khước từ bước chân đầu tiên.
Họ muốn gặt hái vinh quang, nhưng bỏ qua cả mùa gieo hạt.
Họ nói về thành công như thể nó đã sẵn trong tầm tay, trong khi bàn tay vẫn bỏ trống, chưa từng làm việc đủ ngày nào.
Ngày tháng trôi đi, giấc mơ dần rỉ máu. Tham vọng không còn là ngọn lửa sưởi ấm, mà hóa thành chiếc bóng ám ảnh. Nó biến thành sự ghen tỵ với người đã dám bước đi, sự oán trách với thế giới, và cuối cùng – sự thất vọng với chính mình.
Vì sao ta dễ rơi vào cái bẫy này?
Não bộ chúng ta thích tưởng tượng về thành công hơn là lao vào nỗ lực nhọc nhằn. Khi ta mơ mộng, não tiết ra dopamine – cảm giác sung sướng chẳng kém gì khi đạt thành quả thật sự. Chính vì vậy, nhiều người nghiện mơ hơn là nghiện làm.
Nhưng dopamine của ảo tưởng chỉ kéo dài chốc lát. Sau hưng phấn nhất thời là khoảng trống lớn hơn. Và để lấp nó, ta lại mơ tiếp, lại chờ tiếp, và vòng lặp ấy nuốt dần cả tuổi trẻ.
Nuôi tham vọng bằng hành động nhỏ
Tham vọng không sai. Sai là ta ngồi đó chờ nó tự nở hoa.
Bạn muốn viết một cuốn sách? Hãy viết trang đầu tiên.
Bạn muốn một thân thể khỏe mạnh? Hãy đi bộ 15 phút hôm nay.
Bạn muốn sự nghiệp lớn? Hãy hoàn thành công việc nhỏ nhất trên bàn.
Không có vinh quang nào mọc lên từ khoảng không. Thành công đến từ việc gieo một hạt nhỏ, ngày này qua ngày khác, để rồi một ngày kia, cánh đồng ước mơ nở rộ như điều tất yếu.
Nếu đã dám ước mơ, hãy dám bắt đầu.
Nếu đã có tham vọng, hãy nuôi nó bằng nỗ lực, chứ không phải bằng những giấc mơ trống rỗng.
Bởi lẽ, ước mơ mà không hành động chỉ là ảo tưởng. Nhưng một bước chân nhỏ hôm nay có thể là sự khởi đầu cho một cuộc đời vĩ đại.
#madlabvietnam






