Đôi khi, hành động yêu thương nhất… là khép lại cánh cửa.

Đôi khi, hành động yêu thương nhất… là khép lại cánh cửa.
———————————–
Một ngày nọ, một con rắn len lỏi vào hang của các chú thỏ.
Cả bầy co cụm trong một góc, run rẩy, cảnh giác.
Chưa bao giờ chúng đối diện với một vị khách như vậy.

Nhưng con rắn cất giọng dịu dàng, pha chút u sầu:
— Đừng sợ… Ta chỉ có một mình. Ta không có bạn bè. Ta chỉ đang tìm chút hơi ấm.
Bên trong ta là những thế kỷ trí tuệ đang ngủ quên, và ta muốn chia sẻ với các ngươi.

Bầy thỏ nhìn nhau. Chúng chần chừ.
Rồi, trong lòng tốt vốn có, chúng quyết định cho rắn một cơ hội.

Tối hôm ấy, chúng lắng nghe những câu chuyện, những truyền thuyết, những lời thì thầm như có phép.
Rắn nói như một triết gia, như một linh hồn cổ xưa thấu hiểu cuộc đời.
Cho đến khi… nó đớp và ăn một con thỏ.
Rồi biến mất.

Tối hôm sau, nó lại quay lại.

— Xin đừng xua đuổi ta — nó van nài. — Các ngươi biết ta là rắn mà. Ta không dễ gì kiềm chế bản năng… nhưng ta đang cố gắng.
Bạn bè mà, thì phải chấp nhận cả những khuyết điểm, đúng không?

Bầy thỏ, vẫn ngây thơ và rộng lượng, lại phân vân… rồi lại mở cửa thêm một lần nữa.
Lại những câu chuyện, tiếng cười, chút tình cảm tưởng như thật.
Rồi… nó lại chơi thêm 1 con nữa.

Đến đêm thứ ba, cửa hang đã bị chắn kín bằng một tảng đá lớn.
Từ bên ngoài, con rắn trườn quanh, rít lên, thì thầm:
— Xin lỗi… Lần này ta sẽ thay đổi thật sự. Chỉ cần một cơ hội cuối cùng…

Nhưng không ai đáp lại.

Rồi nó phun nọc độc ra trong tức tối:
— Thế giới này không còn chỗ cho những kẻ biết nghĩ sâu sắc như ta…

Và nó biến mất vào bóng tối.

Vì có đôi khi, những sinh vật độc địa nhất lại không đến với hàm răng lộ rõ hay tiếng gầm đe dọa.
Chúng đến bằng những lời hoa mỹ, bằng triết lý thấm đẫm sự khôn ngoan, bằng những hứa hẹn đổi thay.
Nhưng cuối cùng… chúng vẫn cắn chúng ta. Luôn luôn như vậy.

Đừng bao giờ quên:
Nếu ai đó cứ làm bạn tổn thương hết lần này đến lần khác — dù ánh mắt họ có chân thành đến đâu, dù họ nói hay, dù họ viện dẫn Socrate hay Phật tổ — hãy thôi cho họ bước vào đời bạn.

Dù bạn tin rằng yêu thương là bao dung, là chịu đựng…
Nhưng đôi khi, hành động yêu thương nhất không phải là níu giữ, mà là khép lại cánh cửa.
Không phải với sự oán giận, mà với sự tỉnh táo và lòng trắc ẩn dành cho chính mình.

ST
#madlabvietnam

Nguồn bài viết

Đăng ký tư vấn

Đăng ký khóa học

Khóa học: Đôi khi, hành động yêu thương nhất… là khép lại cánh cửa.